Welcome to HRStrategy

Câu Chuyện Cuối Tuần 383: Bánh Trung Thu Ham Chơi

Như chúng ta đều biết, một chiếc bánh trung thu được làm ra là cả một quá trình công phu, đòi hỏi sự khéo léo, cẩn thận của bàn tay con người. Bánh trung thu gồm có 2 phần chính: phần vỏ bánh và nhân bánh. Đến với bài viết hôm nay, chúng ta sẽ cùng trải lòng với câu chuyện về nhân bánh trung thu ham chơi chẳng chịu về nhà.


Chuyện kể rằng, ngày xưa trong khi con người đang cố công nhào nặn, tạo hình và nướng vàng cho mẹ vỏ bánh trung thu thì trong lúc ấy nhân bánh lại chạy đi chơi. Lần đầu tiên được tạo ra, nhân bánh trung thu bị thu hút bởi những thứ bên ngoài. Nhân bánh trung thu chạy đi khắp nơi, ngắm nhìn mọi thứ, tận hưởng hương thơm của vạn vật, chạm vào những thứ chưa bao giờ biết. Nhân bánh trung thu mải rong chơi, mải thích thú với những gì mình nhìn thấy mà quên mất cả đường về nơi mình được tạo ra.

Bởi lúc này nhân bánh trung thu nghĩ rằng mình không cần ở lại cái nơi cái nơi nóng bức, nhỏ bé mà mình đã được tạo ra nữa, nó có thể tự do vẫy vùng ở vùng trời mới mà vui vẻ hơn, muốn làm gì cũng được, không bị mẹ vỏ bánh quản thúc hay la mắng. Vậy đấy, nhân bánh cứ thế rong chơi hết ngày này đến ngày kia mặc kệ sự lo lắng, trông ngóng của mẹ vỏ bánh. Rồi một ngày, giữa cơn mưa xối xả của đời, nhân bánh không được sự chở che, bảo bọc của mẹ vỏ bánh nên nó đã dần tan ra, dần tan ra…Dù nhân bánh trung thu có được kết từ những thành phần cao cấp như vi cá, hải sâm, bào ngư hay hạt sen thì khi dưới cơn mưa nặng hạt ấy nó sẽ bị tan chảy và hòa tàn cùng với dòng nước mưa vô tình của cuộc đời.

Nhưng không, mẹ vỏ bánh đã tìm được nó, che chở cho nó, bảo vệ nó khỏi gió, khỏi mưa dù bị những hạt mưa chà xát qua lưng, gió thổi, gió quật nhưng mẹ vỏ bánh vẫn kiên cường trụ vững bảo vệ con mình. Dù có đau đớn, cực nhọc nhưng mẹ vẫn nở một nụ cười mãn nguyện vì đã gặp lại con mình. Đó chính là sự yêu thương, hy sinh vô bờ bến của người mẹ dành cho những đứa con của mình.

Hãy về nhà khi còn có thể bạn nhé!
Vậy đấy, tấm lòng cha mẹ nào có ai đong đếm cho được, và nào có ai hiểu thấu nỗi lòng những bậc sinh thành. Họ cả đời hy sinh cho những đứa con của mình mà không cần đền đáp. Một lần nhớ về tuổi thơ, bạn đã từng làm họ vui chưa, hiện tại bạn đã biết trân trọng và yêu thương họ nhiều hơn chưa.

Nếu bạn còn đang suy nghĩ và chưa thực hiện được những điều của phận làm con thì hãy về nhà những ngày tết đoàn viên năm nay nhé! Bởi một lẽ, nhà là chốn tìm về bình yên nhất của mỗi chúng ta.

Dù ngoài kia, trên đường đời xui ngược, gặp phải những khó khăn, chông gai, thử thách mà bạn vấp ngã thì vẫn sẽ có những vòng tay ấp áp nâng bạn đứng dậy, cho bạn niềm tin và nghị lực để bước tiếp – đó chính là cha mẹ. Vậy nên đừng vì những phù phiếm xa hoa, những tham vọng, những cám dỗ của đời mà quên đi mất giá trị thật lúc nào cũng bên cạnh ta nhé!

Vì một lẽ, họ sẽ không ở cạnh bên ta mãi, ta phải biết yêu quý, trân trọng và yêu thương những bậc sinh thành để mai này không phải hối tiếc. Và để cho mùa trung thu năm nay thêm trọn vẹn với chiếc bánh trung thu là món quà gắn kết trái tim yêu thương.



Sưu tầm và biên tập bởi HR Strategy


HR Strategy mến chúc Anh, Chị sẽ có những ngày cuối tuần thật bình an và ý nghĩa bên gia đình cùng bạn bè. Hy vọng câu chuyện tuần này sẽ góp phần giúp Anh Chị hoàn thiện và làm phong phú hơn cuộc sống của mình.

Let’s follow us by:


Please follow and like us: